Tần Thủ dù sao vẫn còn chút lương tâm, không đến mức mặc quần vào xong là chuồn thẳng.
Sau khi vạch ra đại khái những thứ cần chuẩn bị để Tần quả phụ ra làm ăn riêng, hắn mới quay về nhà.
Bố mẹ lúc này đã tắm rửa đánh răng xong xuôi, hiếm hoi lắm mới có lúc rảnh rỗi ngồi xem tivi ngoài phòng khách, bị mấy màn tương tác trong chương trình hẹn hò chọc cười ha hả.
Trương Nhã Cầm thấy Tần Thủ vào nhà liền thắc mắc: "Sao đi lâu thế mới về, con bé Hoài Như gặp khó khăn gì à?"
Bà hoàn toàn không nghi ngờ chuyện Tần Hoài Như và con trai mình có gì mờ ám với nhau.
Bình thường hai đứa ít khi nói chuyện, thỉnh thoảng còn cãi vã dăm ba câu, nhìn chẳng có vẻ gì là mờ ám cả.
Hơn nữa, bản thân Tần Thủ đã có cô bạn gái vừa xinh đẹp lại hiểu chuyện, còn Tần quả phụ dẫu sao cũng là phụ nữ lớn tuổi đèo bòng thêm hai đứa con.
Chỉ cần là người bình thường thì ai cũng biết phải chọn thế nào.
Tần Thủ ngồi phịch xuống chiếc sofa đơn, tiện tay cầm quả táo cắn một miếng rồi giải thích:
"Chị Như không định đi làm thuê nữa, muốn nhờ con nghĩ giúp xem nên buôn bán gì ạ."
"Thế con để tâm giúp người ta chút nhé, Hoài Như mẹ góa con côi chẳng dễ dàng gì, giúp được gì thì cứ giúp..."
Trương Nhã Cầm gần như đã bị Tần Hoài Như "chinh phục" hoàn toàn, coi cô chẳng khác nào con gái nuôi, chuyện cô muốn ra làm ăn riêng bà cũng đã nghe phong phanh từ trước.
Thế nên bà đương nhiên giơ hai tay ủng hộ.
Trước kia, lối sống của Tần Hoài Như ít nhiều khiến bà không ưa. Nếu không phải thấy hoàn cảnh đáng thương cộng thêm đứa cháu gái quá đỗi đáng yêu, bà còn lâu mới cưu mang.
Bây giờ cô biết "cải tà quy chính", tự lập tự cường, làm sao bà không thấy ấm lòng cho được.
Tần Kiến Tân châm điếu thuốc, gật gù hùa theo: "Bên này con không cần lo, cho dù Hoài Như nghỉ thì bố mẹ vẫn xoay xở được.
Cùng lắm bố gọi thằng học trò sang phụ việc tạm, dù sao nó cũng vừa thất nghiệp, đang rảnh rỗi chẳng có việc gì làm."
Thấy bố mẹ đều nói vậy, Tần Thủ đành nghiêm túc nhận lời.
"Con biết rồi, con hứa sẽ dốc hết ruột gan ra chỉ dạy cho chị Như."
"Ừ, con bây giờ có mắt nhìn hơn bố mẹ, cứ tự xem xét mà làm.
Nhưng cũng đừng vội vàng quá, Hoài Như chưa buôn bán bao giờ, cứ để con bé làm quen tay trước đã..."
Bố mẹ Tần không yên tâm dặn dò thêm vài câu, sau đó mới chuyển chủ đề sang cô con dâu tương lai Tô Dữu.
"Bí quyết ướp đồ nướng với quy trình bán hàng bố mẹ cũng nắm cơ bản rồi, sau này con không cần phải thường xuyên ra phụ nữa đâu.
Nhớ dành nhiều thời gian đi chơi với bạn gái vào, tuyệt đối đừng có tiếc tiền, con gái dù tốt đến mấy thì cũng cần được dỗ dành..."
Tần Kiến Tân rít một hơi thuốc, trong làn khói mờ ảo thoáng hiện lên chút hoài niệm, ông chép miệng truyền thụ bí kíp yêu đương cho con trai.
Hết cách rồi, ai bảo con trai ông trong chuyện tình cảm lại cù lần quá cơ chứ, đành phải để người làm cha này đích thân ra tay thôi.
Đây chính là trách nhiệm của người làm cha!
Đứng bên cạnh, Trương Nhã Cầm càng nghe ánh mắt càng sắc lẹm, bà cười như không cười: "Ông Tần này, xem ra ông rành rọt quá nhỉ?"
Giọng Tần Kiến Tân nín bặt ngay lập tức, ông ho hắng hai tiếng rồi ngượng ngùng dập mẩu thuốc lá vào gạt tàn: "Đâu có đâu có, mấy cái này tôi toàn nghe thằng học trò kể lại thôi..."
Tần Thủ không xen vào màn trêu chọc của bố mẹ. Hắn sờ lên chiếc bùa bình an đeo trên cổ, chợt nhận ra mình và Tô Dữu đã khá lâu không liên lạc.
Cứ như thể chỉ trong chớp mắt, cả hai từ mặn nồng tha thiết đã chuyển thẳng sang trạng thái chiến tranh lạnh.
Nhưng bảo hắn chủ động nhắn tin trước á? Không bao giờ có chuyện đó.Cô nàng này lắm mưu nhiều kế, chắc chắn đang tính xem làm sao để điều giáo mình đây mà, tuyệt đối không thể mắc bẫy!
Tại một khu chung cư khác trong huyện, Tô Dữu đang nằm trên giường, mơ mơ màng màng sắp ngủ thiếp đi thì tiếng chuông QQ đột nhiên vang lên.
Cô choàng mở mắt, vội vớ lấy điện thoại. Người gửi tin nhắn chẳng phải "con mồi số 5" mà cô hằng mong ngóng, mà chỉ là một tên bạn học "liếm cẩu" nào đó chẳng chút ấn tượng.
"Tần Thủ~ Rốt cuộc anh muốn cái quái gì đây!"
Nhìn cái avatar con chim ngốc nghếch vẫn im lìm, Tô Dữu chẳng còn tâm trạng nào mà ngủ nữa. Những ngón tay trắng trẻo ra sức chọc mạnh vào khung chat để trút bớt nỗi oán hận, bất mãn trong lòng.
Cô thật sự không tài nào đoán nổi Tần Thủ đang nghĩ cái gì.
Tay cũng nắm rồi, ôm cũng ôm rồi, hôn cũng hôn rồi... Rõ ràng lúc ở bên nhau thì mê mẩn cô như điếu đổ, thế mà vừa tách ra một cái là coi như quên tiệt cô luôn.
Đã bảy ngày rồi đấy! Cái tên Tần "cầm thú" này chưa thèm nhắn cho cô lấy một tin.
Đây mà là biểu hiện của một kẻ si tình sao?
Đúng là đồ tra nam lật mặt vô tình!
"[Tức giận]"
Thôi chết! Tô Dữu lỡ tay bấm gửi biểu cảm, lúc muốn thu hồi mới phát hiện ra chưa có chức năng này.
Cô đành hít sâu một hơi, vờ như không quan tâm mà ném điện thoại sang một bên, nhắm mắt dưỡng thần trở lại.
Giờ này chắc Tần Thủ vẫn đang dọn hàng ngoài phố, làm gì có thời gian xem tin nhắn. Có ngượng thì cũng là chuyện của sáng mai.
Khụ khụ!
Đúng lúc này, tiếng chuông QQ lại vang lên. Cô dứt khoát vớ lấy điện thoại xem, không ngờ lại đúng là tin nhắn phản hồi từ "con mồi số 5".
"Dữu Dữu, muộn thế này rồi mà em vẫn chưa ngủ à?"
"Em sắp ngủ rồi, anh Thủ cuối cùng cũng bận xong rồi đấy à?"
Tô Dữu không kìm được buông một câu nói móc, khiến Tần Thủ vừa ngả lưng xuống giường không khỏi lộ vẻ kỳ quặc.
Cô nàng mưu mô này rất hiếm khi như vậy, xem ra oán khí dành cho hắn không nhỏ chút nào.
"Xin lỗi Dữu Dữu nhé, hai hôm nay anh bận bán hàng với thi lý thuyết bằng lái xe, nhất thời hơi lơ là em..."
"Không sao đâu ạ, việc chính của anh Thủ vẫn là quan trọng nhất. Hôm nào rảnh em nhất định sẽ tranh thủ đến thăm anh sớm."
Tô Dữu điều chỉnh lại tâm trạng, nhắn lại đầy ngọt ngào như mọi khi, nhưng khuôn mặt xinh đẹp đằng sau màn hình lại hừ lạnh một tiếng.
Mấy lời văn vở này lừa mấy em gái ngây thơ thì được, làm sao qua mắt nổi cô.
Có bận đến mấy chẳng lẽ không có nổi vài giây để nhắn một cái tin? Suy cho cùng thì vẫn là chưa đủ coi trọng cô mà thôi.
Đồ tra nam!
Tần Thủ dường như chẳng hề hay biết, trực tiếp gọi điện thoại bày tỏ nỗi nhớ nhung, rốt cuộc cũng vớt vát lại chút cân bằng cho tâm trạng của Tô Dữu.
Cập nhật xong tình hình gần đây của nhau, lúc nhắc tới chuyện ngày mai phải đi ăn tiệc mừng đỗ đại học của anh họ, Tần Thủ thắc mắc hỏi: "Dữu Dữu, hình như anh chưa nghe em nói khi nào nhà em làm tiệc mừng đỗ đại học nhỉ?"
Dù sao Tô Dữu cũng đỗ vào trường đại học top 985, nhà cô chẳng có lý nào lại không làm tiệc ăn mừng.
Tô Dữu khựng lại một chút, giọng điệu thản nhiên: "Nhà em không có nhiều họ hàng, em đã ăn mừng với mẹ và bà ngoại rồi."
"Ra là vậy..."
Hai người dường như đột nhiên cạn chủ đề, cuộc gọi rơi vào khoảng lặng ngắn ngủi, chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở nhẹ nhàng của đối phương.
Thấy không khí chuẩn bị chuyển sang màn chào tạm biệt, Tô Dữu chủ động lên tiếng phá vỡ sự im lặng: "Anh Thủ này, trước đây anh bảo muốn mời em đi xem phim, không phải là quên rồi đấy chứ?"
"Sao mà quên được, ngày mai với ngày kia anh ăn xong tiệc của anh họ với chị Linh Chi là rảnh rỗi bất cứ lúc nào!"
"Vậy thì ngày kìa nhé, anh Thủ tuyệt đối không được thất hẹn đâu đấy."Chốt lịch xong xuôi, Tô Dữu cúp máy, nụ cười ngọt ngào trên môi cũng dần tắt lịm.
Cô không tin một thằng nhóc ngốc nghếch lại có thể thoát khỏi lòng bàn tay mình!
Sẽ có ngày, cô nhất định phải bắt Tần Thủ ngày nào cũng nhắn tin chào buổi sáng, buổi trưa, buổi tối cho mình!



